Go back

Cái ngàn vàng của phụ nữ ư?

Đó là câu chuyện muôn thủa và nhắc tới nhiều người sẽ cho rằng đây là khái niệm cổ hủ. Nhưng tôi luôn cho rằng vẫn có ý nghĩa thiêng liêng của nó

Tôi có một câu chuyện thế này.

Có một Chai Nước Nhỏ mang trong mình đầy thứ chất lỏng gọi là tình cảm. Một ngày nọ, Chai Nước Nhỏ dạo chơi và gặp Cá Vàng mắc cạn đang thoi thóp. Chai Nước Nhỏ ko ngần ngại cứu Cá Vàng, thả cá vào bên trong mình. Cá Vàng rất mừng rỡ, Cá Vàng và Chai Nước nhỏ vui vẻ quấn quýt. Nhưng Chai Nước Nhỏ quên mất rằng, Cá Vàng chỉ có trí nhớ 7 giây. Thế rồi Cá Vàng quên mất rằng mình đang sống bên trong Chai Nước Nhỏ, cũng chẳng nhớ rằng Chai Nước Nhỏ đã cứu mình thoát chết.

Chai Nước Nhỏ buồn bã, lặng lẽ tới bờ hồ, nghiêng mình thả Cá Vàng ra, Cá Vàng quẫy đuôi khoái chí bơi một mạch, chẳng nhìn Chai Nước Nhỏ lấy một cái. Thứ nước tình cảm bên trong Chai Nước Nhỏ vơi đi một chút...

---o0o---

Một ngày kia, Chai Nước Nhỏ lại gặp Bọt Biển. Dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, Bọt Biển bị thiêu đốt khô héo, nhăn nhúm. Chai Nước Nhỏ không ngần ngại nghiêng mình chút 1 ít nước tình cảm qua cho Bọt Biển. Bọt Biển tươi tỉnh trở lại, vui vẻ nói với Chai Nước Nhỏ: "Từ giờ chúng mình sẽ chơi với nhau nhé!". Chai Nước Nhỏ vui vẻ gật đầu.

Chai Nước Nhỏ và Bọt Biển đi nhau, bên nhau rất hạnh phúc như hình với bóng. Nhưng Bọt Biển vốn không thể giữ được nước. Nước tình cảm mà Chai Nước Nhỏ dành cho Bọt Biển cứ lâu lâu lại khô đi, Bọt Biển lại trở nên khô héo, Chai Nước Nhỏ lại phải nghiêng mình chút một ít nước tình cảm cho Bọt Biển...cứ thế...cứ thế... Nước tình cảm trong Chai Nước Nhỏ vơi dần, vơi dần...

Chai Nước Nhỏ nhận ra rằng, trong mối quan hệ 2 người, không thể mãi mãi chỉ có 1 người hy sinh...

---o0o---

Trong lúc cô đơn trống trải nhất, Chai Nước Nhỏ gặp Xương Rồng. Xương Rồng và Chai Nước Nhỏ rất hợp nhau. Chai Nước Nhỏ nghĩ đây là một người bạn thật tốt của mình, Xương Rồng không làm Chai Nước Nhỏ tổn thương, cũng ko làm Chai Nước Nhỏ phải hy sinh bản thân mình.

Mối quan hệ của Xương Rồng và Chai Nước Nhỏ ngày càng tốt, cả 2 đều rất vui vẻ. Một ngày, Xương Rồng rủ Chai Nước Nhỏ về quê hương của mình, đó là xa mạc. Chai Nước Nhỏ chẳng ngần ngại, đồng ý đi cùng Xương Rồng tới xa mạc.

Cái nắng nóng gay gắt như lửa của xa mạc làm nước trong Chai Nước Nhỏ bốc hơi, Chai Nước Nhỏ nói: "Xương Rồng à, mình rời khỏi đây được ko? Nước của mình sắp bị rút cạn hết rồi"

Xương Rồng cau mày trả lời: "Hết thì thôi, cần gì cái thứ đó?"

Chai Nước Nhỏ quay đi, buồn bã nghĩ: "Không cần tới, tức là không quan trọng nữa rồi"

Chai Nước Nhỏ nhận ra rằng, thứ mà mình coi như sinh mạng, thì Xương Rồng lại không quan tâm, không trân trọng, cũng chẳng cần tới. Và Chai Nước Nhỏ lại lặng lẽ rời xa mạc trở về một mình.

---o0o---

Khi ra khỏi xa mạc rồi, cũng là lúc nước tình cảm của Chai Nước Nhỏ cạn hết. Chai Nước Nhỏ gặp Đường Viên, lúc này Chai Nước Nhỏ mới nghĩ, giá mà số phận cho mình gặp Đường Viên sớm hơn thì sẽ thật tốt. Đường Viên và mình hoà tan với nhau thành một mãi mãi, ngày qua ngày đầy ắp ngọt ngào. Hoá ra Đường Viên mới là người phù hợp nhất, là người tốt nhất mình nên chọn lựa. Nhưng... bây giờ mình chỉ là một cái chai rỗng, chẳng thể nào cùng Đường Viên hoà tan với nhau được nữa, không thể nữa rồi.

Chai Nước Nhỏ lúc này nhận ra: Điều đáng tiếc nhất không phải là bỏ lỡ những người tốt, mà đó là khi gặp được người tốt nhất, thì ta đã dùng hết những gì tốt nhất của mình mất rồi...

------------o0o------------

Tôi nghĩ đó là một câu chuyện hay, và càng hay hơn nếu như bản thân bạn cũng đã từng gặp Cá Vàng, Bọt Biển, Xương Rồng, rồi Đường Viên. Tôi cho rằng chẳng thể nào truyền tải được hoàn toàn cảm nhận, trải nghiệm từ mình qua cho người khác qua ngôn ngữ. Giống như khi bạn ăn một món ngon, ngon thật ngon, một trải nghiệm hương vị và mùi vị tuyệt vời. Bạn có thể diễn tả nó bằng những tính từ hoa mỹ, xuất sắc, nhưng bạn không thể nào truyền đạt được trải nghiệm mà bạn vừa có, cũng như người nghe không thể nào hiểu được khi ăn vào thực sự nó sẽ như thế nào, cho tới khi người ta thử ăn nó.

Chai Nước Nhỏ cũng vậy. Nếu như không trải qua tất cả, Chai Nước Nhỏ sẽ không có trải nghiệm, không có cái nhìn toàn diện và có thể không hiểu rằng, Đường Viên mới là người hợp với mình nhất. Ngay cả khi Chai Nước Nhỏ gặp Đường Viên đầu tiên, cũng có thể Chai Nước Nhỏ không biết trân trọng và giữ gìn, vẫn sẽ giúp Cá Vàng, giúp Bọt Biển, đi cùng Xương Rồng tới xa mạc, để rồi tới khi mất hết tất cả, mới nhận ra mình đã mất Đường Viên.

Chỉ khi tự mình trải qua, tự mình có những mất mát, thì Chai Nước Nhỏ mới hiểu, khi đó tất cả sẽ chỉ còn là "nếu như" mà thôi. Nhưng "nếu như" lại là một nỗi khổ vô hình mà chẳng ai có thể làm gì được ngoài chấp nhận.

Thật oái oăm phải không? Chỉ khi mất đi rồi người ta mới biết mình nên làm gì, nhưng khi người ta biết mình nên làm gì, thì lại không thể làm gì được nữa, vì đã mất đi rồi không thể lấy lại được. Đó là cái bẫy tàn nhẫn của cuộc sống, mà chỉ một số ít người thật tỉnh táo và trí tuệ, mới có thể nhìn nhận thấu đáo và không rơi vào vòng luẩn quẩn ấy.

------------o0o------------

Bàn luận bên trên bạn có thể hiểu nó trong nhiều hoàn cảnh, không chỉ trong tình cảm, mà còn trong cuộc sống, trong những cơ hội, trong những lựa chọn.

Còn tôi dẫn chuyện này để đi vào chủ đề của ngày hôm nay. Cái ngàn vàng của phụ nữ.

Tôi hiểu rằng, bây giờ đã là thế kỷ 21, người ta có suy nghĩ phóng khoáng hơn về chuyện tình dục. Phụ nữ và đàn ông bình đẳng. Không thể nào phán xét được tâm hồn, đạo đức, cái đẹp... của một người phụ nữ qua cái màng trinh mỏng dính nằm bên trong cái chỗ đấy.

Ngay cả nếu search trên Google, chúng ta có thể nhận được cả ngàn bài báo với những phân tích, lập luận hợp lý, logic và thuyết phục cho việc: Phụ nữ hiện đại và xã hội hiện đại, bỏ qua khái niệm về giữ gìn trinh tiết đi. Ví dụ như: Tại sao đàn ông có thể thế này thế kia, còn phụ nữ thì không? Dựa vào cái gì mà đánh giá phụ nữ qua cái màng trinh? Tại sao đàn ông yêu thì đòi chịch con nhà người ta bằng được, lúc lấy vợ lại đòi lấy vợ còn trinh?..vân vân và mây mây...

Tôi hiểu rằng những gì họ nói không phải là không có lý, tôi không bênh vực hay tiêu cực bảo vệ và cổ vũ cho chủ nghĩa cụ thể nào cả, thế nên đừng vội cau mày hay xù lông nhé. Nhưng tôi phải nói rằng, các bạn trẻ, các bạn đừng dựa vào những suy nghĩ và tư tưởng đó để khiến mình lệch lạc, để lấy đó làm cái cớ, làm vỏ bọc cho sự lệch lạc của mình.

Tôi thường cau mày, lắc đầu, khi thấy nhiều bạn gái trẻ công khai ôm hôn người yêu, chụp ảnh khoe lên mạng xã hội, hay hơn thế nữa là công khai việc ngủ với nhau, ngày mấy lần, sống với nhau thế nào...v.v... Tôi cho rằng các bạn đang sống quá vội, quá cảm xúc, quá bản năng.

Cũng có thể vì quan điểm về chuyện này khác nhau. Ở văn hoá phương tây, số đông họ cho rằng tình dục chỉ là chuyện bình thường, là việc tất yếu, là chuyện thoả mãn một nhu cầu cơ bản của con người đó là nhu cầu sinh lý. Giống như đói thì phải ăn, khát thì phải uống, vậy thôi.

Còn đối với riêng cá nhân tôi, đối với góc nhìn của tôi, thì tình dục là sự thăng hoa của tình yêu, là 1 điều gì đó mang ý nghĩa đối với cả 2 người, là khi 2 tâm hồn, 2 con người đã thực sự đồng điệu, thực sự phù hợp, đã thực sự hoà tan, người ta muốn hoà làm một, muốn trao cho nhau những gì chân thực nhất, những gì tận cùng nhất, sâu kín nhất, quý giá nhất. Tan giống như Chai Nước Nhỏ và Đường viên nếu như gặp nhau vậy.

Còn nếu như chỉ nhìn nhận nó chỉ như một nhu cầu, như đói như khát, thì liệu chúng ta có hơi bản năng quá hay không? Loài người được sinh ra, may mắn hơn tất thảy đó là có trong mình trí tuệ, biết suy nghĩ, biết yêu thương, có cảm xúc. Vậy mà nếu người ta lại hành động vội vã, lấy lý do rằng tạo hoá sinh ra là như thế, để hành động theo bản năng, để thoả mãn những cảm xúc chóng vánh nhất thời, thoả mãn những ham muốn nhất thời, thì liệu rằng, có khác gì những loài động vật bậc thấp hơn hay ko?

Bạn không cần phải giải thích rằng, "Ơ mày điên à, tao phải yêu, phải có cảm xúc, phải thế nọ thế kia thì tao mới ấy chứ". Đúng, phải yêu, phải có cảm xúc thì mới làm được, tôi không phủ định. Cái tôi muốn truyền tải ở đây, đó là hãy nhìn nhận cảm xúc đó của bạn một cách thấu đáo hơn, chín chắn hơn, bao quát hơn. Vì suy cho cùng, cảm xúc mà chúng ta có được với một người khác giới, cái thứ cảm xúc mãnh liệt và cháy bỏng mà người ta hay nhận lầm rằng là "tình yêu" ấy, thực chất là do thần kinh của bạn giải phóng ra một loại Hormone gọi là Oxytocin, với mục đích kích thích sinh sản và duy trì nòi giống. Hơi trần trụi và khó nghe nhưng đó là sự thật, và các loài động vật bậc thấp cũng có những cảm xúc tương tự và muốn gần gũi với bạn tình, và việc đó giúp chúng duy trì nòi giống.

Cái tôi muốn nói với các bạn, đặc biệt là các bạn gái trẻ. Đó là đừng sống quá vội, đừng quyết định quá nhanh, đừng để những cảm xúc nhất thời đưa ra quyết định của bạn, những cảm xúc mạnh mẽ và mãnh liệt, đủ mạnh tới mức khiến tim bạn đập nhanh, khiến bạn thở gấp, hay khiến bạn nổi da gà, khiến bạn nhớ nhung, khiến bạn tin rằng mình không sống nổi nếu thiếu "người ấy". Bởi vì đó chưa chắc đã là tình yêu thực sự của cuộc đời các bạn. Có thể đó chỉ là Cá Vàng, là Bọt Biển, hay lại là Xương Rồng mà thôi. Hãy sống chậm hơn, nhìn nhận thấu đáo hơn, sáng suốt hơn, tỉnh táo hơn trước khi đưa ra quyết định ai mới thực sự là Đường Viên của cuộc đời mình.

Bởi vì chỉ khi bạn trân trọng và chậm rãi cảm nhận, bạn mới thấy nó thực sự ý nghĩa và thiêng liêng, sẽ cảm thấy nó thật tuyệt vời, không còn gì phải hối tiếc.

Câu chuyện của tôi ngày hôm nay, tôi không chắc có thể truyền tải được những cảm nhận của tôi sang cho bạn. Nhưng đến một ngày bạn gặp Đường Viên của mình rồi, bạn sẽ cảm nhận được, có thể khi đó là sự tiếc nuối như Chai Nước Nhỏ, cũng có khi đó là một sự hân hoan hạnh phúc không hối hận như tôi nói.

Còn đối với cá nhân tôi, giả sử như sau này, vợ tôi "đã từng" với ai ai đó, thì cũng chẳng có gì to tát cả, chỉ cần đối với cô ấy thì tôi là Đường Viên đầu tiên và duy nhất.


Previous post: Lost in my life
Next post: Nghiệt súc lấy oán báo ơn


Hãy pha 1 tách cà phê, 1 ấm trà hay 1 ly rượu ngon rồi nhâm nhi khi bước vào thế giới của tôi.

Một góc của riêng tôi thật nhẹ nhàng, sâu lắng, không vội vã.